“Người ta vẫn nói, thời gian là điều gì đó vô tận lắm, đến mức họ dùng thời gian để đong đếm và thử thách những điều khác trong cuộc sống. Người ta cũng nói, thời gian sẽ cho bạn câu trả lời mà bạn cần, dù là mối quan hệ tình cảm, bạn bè, một vấn đề trong công việc, hoặc một quyết định nào đó đưa ra là đúng hay sai. Có lẽ bởi vì chúng ta cứ lẩn quẩn, xoay quanh những điều như vậy mà tồn tại trên đời, dù có hạnh phúc hay mệt mỏi, thì thời gian của chúng ta vẫn trôi như thế chẳng hề xê dịch.

Người ta hay nói, chúng ta có nhiều cái mười năm, để rồi sai lầm và sửa sai, rồi lại sai lầm và sửa sai. Vậy thử hỏi chúng ta cần bao nhiêu cái mười năm như thế để sống một cách trọn vẹn, đúng nghĩa một cuộc đời mà mình mong muốn. Cuộc đời con lật đật cứ mãi sai lầm rồi lại đứng lên để sửa chữa sai lầm đó, cuộc đời con người thì lấy đâu ra nhiều cái mười năm như vậy?

Nếu như cuộc đời của chúng ta lại định trước thời điểm kết thúc, thì chúng ta phải dùng tâm thế như thế nào để đối diện với vận mệnh nghiệt ngã ấy? Phải làm thế nào để sự ra đi trong độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời cũng trở thành khoảnh khắc rực rỡ nhất chúng ta lưu lại nhân gian này?

Cô – một người đang đấu tranh từng ngày cho sự sống nhưng giống như một chiếc đồng hồ đếm ngược. Còn anh, một kẻ vẫn còn khả năng bước tiếp, vẫn còn cả một tương lai đang chờ đợi anh bước đến nhưng lại quyết định từ bỏ, lừa dối cuộc đời và muốn kết thúc nó giữa chừng. Để rồi đến một ngày, khi hai con người đối nghịch ấy gặp nhau lại hợp nhất một cách hài hòa, vừa khít như hai mảnh xếp hình.

Mùa thu! Nỗi xôn xao mặt hồ như cộng hưởng cùng mảnh nắng buông như voan tơ, những chiếc lá phong đỏ rực rỡ nhất, rung rinh tán lá như muốn ngân rung, như muốn cất lời. Giữa không gian căng trào sự sống ấy, qua khung cửa sổ một căn phòng nhỏ, một hơi thở lại kết thúc. Một người trút hơi thở trên giường bệnh và chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Năm ấy Khánh My hai mươi tuổi, và đó cũng là lần đầu tiên cô gái đôi mươi ấy chứng kiến một người về cõi chết và vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời những người ở lại.

Cái chết chỉ là một vài lần khóc lóc hay một trái tim ấp ủ đau thương với một vài người khác, nhưng với cô cái chết lại là đích đến đang chờ đợi cô.Thậm chí cô còn biết được mình còn có thể sống trên đời này bao nhiêu năm nữa, vào năm bao nhiêu tuổi mình sẽ nói lời tạm biệt với nhân gian này. 10 năm là khoảng thời gian dài, nhưng chẳng đủ để tính cho quãng đời một cô gái đôi mươi với tương lai rộng mở.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, 10 năm này sẽ trôi qua, 10 năm khác sẽ lại đến. 10 năm qua đi sẽ có biết bao nhiêu sự kiện, bao nhiêu con người ta được gặp qua, chúng ta sẽ có rất nhiều 10 năm để trải nghiệm và cảm nhận những điều ấy. Thậm chí chúng ta sẽ có tuổi già lẫm cẩm, ngồi dưới hiên nhà tắm nắng trong dáng vẻ mái tóc phai sương, hoài niệm những tháng ngày đã qua. Tiếc thay những điều này Khánh My không có, cả một đời dài đằng đẵng của những  người khác, cô bắt buộc phải trải nghiệm trong 10 năm còn lại của đời mình. Cô sẽ được khóc, được cười, được yêu, được giận dỗi, được làm lành. Nhưng liệu cô có thể mạnh mẽ một mình trải nghiệm những điều ấy không, chính My cũng không biết nữa.

Khánh My biết hạn định của mình kéo dài trong vòng 10 năm, vậy nên một cô gái đang ở độ tuổi thanh xuân nở rộ lại dày xéo trong chuỗi ngày không dám mong đợi vào ngày mai. Cô không dám mơ vào tương lai. Mỗi ngày nằm trong phòng bệnh, cô chỉ có thể hi vọng mình có thể mở mắt vào lúc mặt trời chói rạng vào hôm sau.

Có lẽ hơn bất cứ ai, Khánh My có lý do để chết vì cô không thể sống lâu hơn được và cuộc sống chỉ là những chuỗi ngày thống khổ trong nỗi sợ hãi không biết cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào.  Một cô gái chỉ mới hơn 20 tuổi, mắc phải căn bệnh nan y hiếm gặp, cô đã từng khao khát sống, đã từng mong đợi sống, từng cố gắng hết sức để chiến đấu, trải qua những lần trị liệu khủng khiếp. Thế nhưng cô không thể chiến thắng số phận, bệnh tật đã bóp nát niềm hạnh phúc được sống, chỉ để lại cô gái nhỏ trong một thân xác và tâm hồn rũ rượi. Cuộc sống không có gì mới mẻ ngoài sự dày vò của nỗi đau thể xác. Khánh My chấp nhận đếm ngược thời gian 10 năm còn lại của cuộc đời mình. Với cô 10 năm, nói ngắn không quá ngắn, bảo dài không thể dài, không đủ để làm bất cứ điều gì lớn lao cho cuộc đời. Bởi vậy cô quyết định không làm gì cả, bao gồm cả không yêu đương.

Khánh My kiềm nén nỗi đau, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước những người thân. Cô cố né tránh những ánh mắt đau thương khi họ nhìn mình. Để chạy trốn khỏi nơi ngột ngạt, chỉ có mùi thuốc khử trùng, những lần trị liệu đau đớn, cô quyết định rời thành phố về lại quê nhà cũ – nơi cô lớn lên từ bé. Khánh My muốn trở về nơi cuộc sống của cô bắt đầu để dẫu cho có kết thúc, cuộc đời cô cũng được trọn vẹn bình yên nơi quê cha đất mẹ.

Sau khi trở về quê cũ, trong một lần tham dự bữa tiệc gặp mặt bạn bè, đồng hương. Cô tình cờ gặp lại Gia Khiêm – Anh từng là một người bạn cũ  của cô khi xưa. Vừa gặp nhau, Gia Khiêm đã nhận ra cô ngay vì anh nhớ về cô rất rõ, còn cô lại chỉ lưu lại kí ức mờ nhạt về anh. Trong suốt bữa tiệc, vì hành động vô thức rót rượu của anh khiến Khánh My để ý. Khi bạn bè cũng nhau trò chuyện, hỏi thăm nhau về cuộc sống của mỗi người trong những năm qua, sau khi đã rời khỏi quê nhà thì Gia Khiêm chỉ im lặng, hết rót rồi uống, rồi lại rót như một kẻ nghiện rượu. Cô chẳng còn nhận ra người bạn mà cô từng quen trước đây, anh ta như thế nào ấy nhỉ? cô chỉ biết rằng người đàn ông đang ngồi trước mắt cô có lẽ cũng là một kẻ đang mắc kẹt trong cuộc sống khó khăn này như cô.

Năm cấp ba, Gia Khiêm có một tương lai hứa hẹn với gia cảnh khá giả, công việc ở công ty của gia đình chờ sẵn khi anh tốt nghiệp. Vốn là cuộc đời đã định trước sẽ là rực rỡ và ổn định, Gia Khiêm lại sống một cuộc đời  khác đi với những gì mọi người nghĩ.

Anh cảm thấy áp lực trước sự kì vọng của bố mẹ, muốn thoát khỏi những định đoạt của họ và ước mơ có một cuộc sống được tạo nên bởi chính bàn tay của mình. Nhưng mà cuộc đời đâu có trải bằng hoa hồng. Cuộc đời là những đoạn đường sỏi đá, khúc khuỷu, cũng chẳng có nỗi một chút dịu dàng, kiên nhẫn khi đối xử với ta. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, Gia Khiêm đã không vào công ty bố làm việc. Anh mang theo niềm đam mê ca hát cùng nhóm bạn đến một thành phố khác thành lập nhóm nhạc. Sự cố chấp của anh phải trả giá bằng sự thất bại, bấp bênh khi nhiều năm liền không tìm được nhà đầu tư, nhóm của anh cũng không bám trụ được lâu, nhiều thành viên đành rời bỏ mà đi. Anh trả giá bằng cả sự từ bỏ của gia đình và cả lí do để tiếp tục sống của anh.